Người dịch: Whistle
Về phần tìm kiếm thi thể, địa hình xung quanh Thạch Thành phức tạp, quân đội đã tìm kiếm, nhưng không thu hoạch được gì, nên đành bất lực trở về, nhưng lần này, người của Kỷ gia đến đây chắc chắn có cách để tìm.
Kỷ Trạch cười nhạt.
Dường như y không hề đau buồn vì cái chết của tộc huynh.
…
Lỗ Đông Vấn vận chuyển kình lực, Nguyên lực trong cơ thể hội tụ ở ngực, dọc theo kinh mạch di chuyển, cuối cùng phun ra từ yết hầu.
“Gầm!”
Sóng xung kích có thể nhìn thấy bằng mắt thường lao về phía trước.
Nơi sóng xung kích đi qua, mọi thứ đều bị quét sạch, cây cối gãy đổ, đất đá bay tứ tung, tường sập nhà đổ, mặt nước giống như có vô số bom nổ tung, ầm ầm vỡ nát.
Mười mấy mét phía trước, trong nháy mắt đã trở thành một mớ hỗn độn.
Âm Ba công!
“A!”
“Lỗ tai của ta…”
Người áo đen đang ẩn nấp trong đó thất khiếu chảy máu, tai điếc, bọn họ kêu la thảm thiết, loạng choạng chạy ra ngoài, sau đó bị bang chúng Thiên Hổ bang chém chết.
“Dương huynh.”
Lỗ Đông Vấn sờ đầu, cười, nhìn Dương Huyền:
“Nghe lời ngươi quả nhiên là đúng, nơi này vậy mà lại có không ít kẻ chán sống của Thiên Thủy trại , nếu như không có Dương huynh nhắc nhở, lần này chúng ta chắc chắn sẽ bị tổn thất nặng nề, ai ngờ ở đây lại có mai phục chứ?”
“Là do thủ đoạn của Lỗ huynh lợi hại.” Dương Huyền khen ngợi:
“Hổ khiếu bát phương, âm thanh chấn động mười dặm, quả nhiên là Lỗ huynh”
“Bội phục, bội phục.”
“Ha ha…” Lỗ Đông Vấn cười lớn:
“Tuy rằng uy lực Âm Ba công của ta không tồi, nhưng tích lũy quá chậm, tấn công tán loạn, gần như vô dụng đối với cao thủ.”
Dương Huyền lắc đầu.
Lỗ Đông Vấn đang khiêm tốn, Dương Huyền đương nhiên sẽ không tin.
Vừa rồi, cho dù là Dương Huyền bị âm ba bao phủ cũng sẽ không dễ chịu, dù có thể chịu đựng được thì thực lực cũng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng.
Hơn nữa, thủ đoạn sát thương diện rộng như vậy vốn dĩ là rất hiếm thấy.
“Hai vị hộ pháp.”
Lúc này, có người bay đến, vội vàng nói:
“Chúng tôi tìm được một bức mật thư trên người một bộ thi thể, người của Trang hộ pháp ở phía Nam, Dương phó bang chủ ở phía Bắc, có lẽ là đã bị mai phục.”
“Cái gì?”
Hai người biến sắc.
…
Trang Tổn Chi cụp mắt xuống, nhìn xung quanh, người do y dẫn theo đang bị người áo đen tàn sát, nhưng trên mặt y lại không hề thay đổi.
Hình như cái chết của thuộc hạ không hề ảnh hưởng đến Trang Tổn Chi.
Cho dù là người vừa mới nói chuyện với y, hiện giờ đang nằm dưới chân, ánh mắt Trang Tổn Chi cũng không hề dao động.
“Cạm bẫy?”
“Hai Hắc Thiết.”
Trang Tổn Chi nhìn hai người trước mặt, khóe miệng y nhếch lên:
“Thật là coi trọng Trang mỗ.”
“Họ Trang kia, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, ngươi còn có thể bớt đau khổ.”
Một người trầm giọng nói:
“Đi theo bọn ta trở về, nếu như có thể khai ra tin tức hữu ích, có lẽ còn có thể tha cho ngươi một mạng.”
“Khẩu khí cũng không nhỏ.”
Trang Tổn Chi hoạt động cổ:
“Đã lâu không động thủ, ta cũng sắp quên mất mình am hiểu cái gì rồi, vừa hay ngứa tay, hôm nay liền dùng các ngươi để thử nghiệm vậy.”
“…”
Hai người nhìn nhau, đồng thời sầm mặt.
Cao thủ Hắc Thiết, không ai là kẻ ngu, cho dù có kiêu ngạo tự đại thì cũng cần có vốn liếng.
“Ra tay.”
Theo một tiếng quát khẽ, hai người đồng thời ra tay.
Một đao, một kiếm, đao quang kiếm ảnh bao phủ lấy toàn bộ không gian, sát khí sắc bén lan tràn, đóng băng tất cả mọi thứ, khiến cho người ta lạnh toát.
“Ầm!”
Trang Tổn Chi dậm chân, quần áo chấn động mãnh liệt.
Thái Huyền Chỉ - Chỉ Định Càn Khôn!
Thiên La Sát Võng!
Chỉ kình tung hoành, giao nhau thành võng, hai bàn tay không, mười ngón tay của Trang Tổn Chi đã biến thành vũ khí sắc bén, va chạm với đao kiếm.
Chỉ kình sắc bén, đâm thẳng vào đao kiếm.
“Keng keng… Cạch cạch…”
“Rầm!”
Ba người giao nhau.
Trang Tổn Chi nhẹ nhàng rơi xuống đất, còn hai người kia thì liên tục lùi lại, ánh mắt sợ hãi.
“Thật là lợi hại!”
“Cẩn thận!”
Hai người nghiêm mặt, trong lòng nặng nề.
Đối thủ lần này vậy mà lại là một nhân vật khó nhằn, tuổi còn trẻ, tu vi và thực lực đã không thua kém gì Hắc Thiết lão làng tu luyện mấy chục năm.
E rằng cũng chỉ cách Hắc Thiết trung kỳ nửa bước.
Tin tức sai rồi!
Họ Trang này lợi hại hơn so với dự đoán.
“Giết!”
Hai người gầm lên, ba người lại va chạm.
Hai người kia, một đao, một kiếm, đã trải qua sát phạt trên chiến trường, hơn nữa còn thường xuyên liên thủ, đương nhiên là thực lực rất mạnh.
Nhưng Trang Tổn Chi…
Tuy còn trẻ, nhưng thủ đoạn lại độc ác, lão luyện, thậm chí so với hai người kia chỉ hơn chứ không kém, Trang Tổn Chi búng tay, vậy mà lại áp chế bọn họ.
Vững vàng chiếm thế thượng phong!
“Loảng xoảng…”
Hai bên mới giao đấu một lúc đã có tiếng ồn ào từ xa truyền đến.
Còn có tiếng hô hoán.
Hai người nghiến răng, đồng thời bộc phát, hét lớn: “Đi.”
“Muốn đi sao?”
Trang Tổn Chi bay đến:
“Đã hỏi ta chưa?”
“Keng… cạch…”
“Ầm!”
Kình khí ầm ầm, hai bóng người bay nghiêng ra ngoài, một người phun máu trên không trung, túm lấy người còn lại, nhảy xuống nước.
Trang Tổn Chi rơi xuống bờ sông, cau mày nhìn mặt nước.
“Trang hộ pháp, giặc cùng đường chớ đuổi.”
Lỗ Đông Vấn vội vàng chạy đến, hét lớn, trong mắt đều là vẻ vui mừng:
“Lấy một địch hai mà vẫn có thể giành chiến thắng, nếu như người kia không dùng bí pháp kích thích khí huyết để chạy trốn, chắc là sẽ không thể thoát khỏi kiếp nạn, Trang hộ pháp võ công cao cường, bội phục.”
“Quá khen.”
Trang Tổn Chi cười nhạt một tiếng, bay về phía những người áo đen còn lại:
“Giải quyết xong bọn chúng trước đã.”
“Đúng vậy.”
Lỗ Đông Vấn gật đầu, hét lớn, xông lên.
Dương Huyền thì trầm ngâm suy nghĩ, thủ đoạn vừa rồi của Trang Tổn Chi lão luyện, hung ác, không giống chính đạo, mà giống thủ đoạn của ám vệ, thích khách Huyết Đằng lâu.
Dương Huyền lắc đầu, không nghĩ nữa.
Trang Tổn Chi đã rời khỏi Thạch Thành nhiều năm như vậy, không ai biết y đã trải qua những gì.
Còn về phần cuộc phản kích của Thiên Thủy trại, tuy rằng không tạo ra ảnh hưởng gì đối với hai người bọn họ, nhưng những người khác thì chưa chắc đã may mắn như vậy.
Về phần tìm kiếm thi thể, địa hình xung quanh Thạch Thành phức tạp, quân đội đã tìm kiếm, nhưng không thu hoạch được gì, nên đành bất lực trở về, nhưng lần này, người của Kỷ gia đến đây chắc chắn có cách để tìm.
Kỷ Trạch cười nhạt.
Dường như y không hề đau buồn vì cái chết của tộc huynh.
…
Lỗ Đông Vấn vận chuyển kình lực, Nguyên lực trong cơ thể hội tụ ở ngực, dọc theo kinh mạch di chuyển, cuối cùng phun ra từ yết hầu.
“Gầm!”
Sóng xung kích có thể nhìn thấy bằng mắt thường lao về phía trước.
Nơi sóng xung kích đi qua, mọi thứ đều bị quét sạch, cây cối gãy đổ, đất đá bay tứ tung, tường sập nhà đổ, mặt nước giống như có vô số bom nổ tung, ầm ầm vỡ nát.
Mười mấy mét phía trước, trong nháy mắt đã trở thành một mớ hỗn độn.
Âm Ba công!
“A!”
“Lỗ tai của ta…”
Người áo đen đang ẩn nấp trong đó thất khiếu chảy máu, tai điếc, bọn họ kêu la thảm thiết, loạng choạng chạy ra ngoài, sau đó bị bang chúng Thiên Hổ bang chém chết.
“Dương huynh.”
Lỗ Đông Vấn sờ đầu, cười, nhìn Dương Huyền:
“Nghe lời ngươi quả nhiên là đúng, nơi này vậy mà lại có không ít kẻ chán sống của Thiên Thủy trại , nếu như không có Dương huynh nhắc nhở, lần này chúng ta chắc chắn sẽ bị tổn thất nặng nề, ai ngờ ở đây lại có mai phục chứ?”
“Là do thủ đoạn của Lỗ huynh lợi hại.” Dương Huyền khen ngợi:
“Hổ khiếu bát phương, âm thanh chấn động mười dặm, quả nhiên là Lỗ huynh”
“Bội phục, bội phục.”
“Ha ha…” Lỗ Đông Vấn cười lớn:
“Tuy rằng uy lực Âm Ba công của ta không tồi, nhưng tích lũy quá chậm, tấn công tán loạn, gần như vô dụng đối với cao thủ.”
Dương Huyền lắc đầu.
Lỗ Đông Vấn đang khiêm tốn, Dương Huyền đương nhiên sẽ không tin.
Vừa rồi, cho dù là Dương Huyền bị âm ba bao phủ cũng sẽ không dễ chịu, dù có thể chịu đựng được thì thực lực cũng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng.
Hơn nữa, thủ đoạn sát thương diện rộng như vậy vốn dĩ là rất hiếm thấy.
“Hai vị hộ pháp.”
Lúc này, có người bay đến, vội vàng nói:
“Chúng tôi tìm được một bức mật thư trên người một bộ thi thể, người của Trang hộ pháp ở phía Nam, Dương phó bang chủ ở phía Bắc, có lẽ là đã bị mai phục.”
“Cái gì?”
Hai người biến sắc.
…
Trang Tổn Chi cụp mắt xuống, nhìn xung quanh, người do y dẫn theo đang bị người áo đen tàn sát, nhưng trên mặt y lại không hề thay đổi.
Hình như cái chết của thuộc hạ không hề ảnh hưởng đến Trang Tổn Chi.
Cho dù là người vừa mới nói chuyện với y, hiện giờ đang nằm dưới chân, ánh mắt Trang Tổn Chi cũng không hề dao động.
“Cạm bẫy?”
“Hai Hắc Thiết.”
Trang Tổn Chi nhìn hai người trước mặt, khóe miệng y nhếch lên:
“Thật là coi trọng Trang mỗ.”
“Họ Trang kia, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, ngươi còn có thể bớt đau khổ.”
Một người trầm giọng nói:
“Đi theo bọn ta trở về, nếu như có thể khai ra tin tức hữu ích, có lẽ còn có thể tha cho ngươi một mạng.”
“Khẩu khí cũng không nhỏ.”
Trang Tổn Chi hoạt động cổ:
“Đã lâu không động thủ, ta cũng sắp quên mất mình am hiểu cái gì rồi, vừa hay ngứa tay, hôm nay liền dùng các ngươi để thử nghiệm vậy.”
“…”
Hai người nhìn nhau, đồng thời sầm mặt.
Cao thủ Hắc Thiết, không ai là kẻ ngu, cho dù có kiêu ngạo tự đại thì cũng cần có vốn liếng.
“Ra tay.”
Theo một tiếng quát khẽ, hai người đồng thời ra tay.
Một đao, một kiếm, đao quang kiếm ảnh bao phủ lấy toàn bộ không gian, sát khí sắc bén lan tràn, đóng băng tất cả mọi thứ, khiến cho người ta lạnh toát.
“Ầm!”
Trang Tổn Chi dậm chân, quần áo chấn động mãnh liệt.
Thái Huyền Chỉ - Chỉ Định Càn Khôn!
Thiên La Sát Võng!
Chỉ kình tung hoành, giao nhau thành võng, hai bàn tay không, mười ngón tay của Trang Tổn Chi đã biến thành vũ khí sắc bén, va chạm với đao kiếm.
Chỉ kình sắc bén, đâm thẳng vào đao kiếm.
“Keng keng… Cạch cạch…”
“Rầm!”
Ba người giao nhau.
Trang Tổn Chi nhẹ nhàng rơi xuống đất, còn hai người kia thì liên tục lùi lại, ánh mắt sợ hãi.
“Thật là lợi hại!”
“Cẩn thận!”
Hai người nghiêm mặt, trong lòng nặng nề.
Đối thủ lần này vậy mà lại là một nhân vật khó nhằn, tuổi còn trẻ, tu vi và thực lực đã không thua kém gì Hắc Thiết lão làng tu luyện mấy chục năm.
E rằng cũng chỉ cách Hắc Thiết trung kỳ nửa bước.
Tin tức sai rồi!
Họ Trang này lợi hại hơn so với dự đoán.
“Giết!”
Hai người gầm lên, ba người lại va chạm.
Hai người kia, một đao, một kiếm, đã trải qua sát phạt trên chiến trường, hơn nữa còn thường xuyên liên thủ, đương nhiên là thực lực rất mạnh.
Nhưng Trang Tổn Chi…
Tuy còn trẻ, nhưng thủ đoạn lại độc ác, lão luyện, thậm chí so với hai người kia chỉ hơn chứ không kém, Trang Tổn Chi búng tay, vậy mà lại áp chế bọn họ.
Vững vàng chiếm thế thượng phong!
“Loảng xoảng…”
Hai bên mới giao đấu một lúc đã có tiếng ồn ào từ xa truyền đến.
Còn có tiếng hô hoán.
Hai người nghiến răng, đồng thời bộc phát, hét lớn: “Đi.”
“Muốn đi sao?”
Trang Tổn Chi bay đến:
“Đã hỏi ta chưa?”
“Keng… cạch…”
“Ầm!”
Kình khí ầm ầm, hai bóng người bay nghiêng ra ngoài, một người phun máu trên không trung, túm lấy người còn lại, nhảy xuống nước.
Trang Tổn Chi rơi xuống bờ sông, cau mày nhìn mặt nước.
“Trang hộ pháp, giặc cùng đường chớ đuổi.”
Lỗ Đông Vấn vội vàng chạy đến, hét lớn, trong mắt đều là vẻ vui mừng:
“Lấy một địch hai mà vẫn có thể giành chiến thắng, nếu như người kia không dùng bí pháp kích thích khí huyết để chạy trốn, chắc là sẽ không thể thoát khỏi kiếp nạn, Trang hộ pháp võ công cao cường, bội phục.”
“Quá khen.”
Trang Tổn Chi cười nhạt một tiếng, bay về phía những người áo đen còn lại:
“Giải quyết xong bọn chúng trước đã.”
“Đúng vậy.”
Lỗ Đông Vấn gật đầu, hét lớn, xông lên.
Dương Huyền thì trầm ngâm suy nghĩ, thủ đoạn vừa rồi của Trang Tổn Chi lão luyện, hung ác, không giống chính đạo, mà giống thủ đoạn của ám vệ, thích khách Huyết Đằng lâu.
Dương Huyền lắc đầu, không nghĩ nữa.
Trang Tổn Chi đã rời khỏi Thạch Thành nhiều năm như vậy, không ai biết y đã trải qua những gì.
Còn về phần cuộc phản kích của Thiên Thủy trại, tuy rằng không tạo ra ảnh hưởng gì đối với hai người bọn họ, nhưng những người khác thì chưa chắc đã may mắn như vậy.
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo